Lúc lên mạng tìm ý để viết bài văn Internet Addiction thì tìm được cái này….
Từ internet
Thế là mình đã 18 tuổi. 18 tuổi nghe có vẽ lớn, chững chạc nhưng thật ra mình vẫn còn là 1 thằng nông nỗi, hấp tấp vội vàng như ngày nào. 18 năm qua mình đã cao hơn từng ngày, hiểu biết hơn về cái gọi là xã hội. Nhân 18 tuổi, con xin cảm ơn ba mẹ đã nuôi dưỡng con trong 18 năm qua, con xin cảm ơn ba mẹ là nguồn động lực để con vững trãi tự tin trên con đường mình đã chọn, con xin cảm ơn ba mẹ đã cho con những bài học bổ ích về đạo lý, làm người, con cảm ơn ba mẹ nhiều lắm…Và con sẽ cố gắng trên con đường đầy thử thách ở phía trước để đạt được thành công…
When you came into the world, she held you in her arms.
You thanked her by wailing like a banshee.
When you were 1 year old, she fed you and bathed you.
You thanked her by crying all night long.
When you were 2 years old, she taught you to walk.
You thanked her by running away when she called.
When you were 3 years old, she made all your meals with love.
You thanked her by tossing your plate on the floor.
When you were 4 years old, she gave you some crayons.
You thanked her by coloring the dining room table.
When you were 5 years old, she dressed you for the holidays.
You thanked her by plopping into the nearest pile of mud.
When you were 6 years old, she walked you to school.
You thanked her by screaming, “I’M NOT GOING!”
When you were 7 years old, she bought you a baseball.
You thanked her by throwing it through the next-door-neighbor’s window.
When you were 8 years old, she handed you an ice cream.
You thanked her by dripping it all over your lap.
When you were 9 years old, she paid for piano lessons.
You thanked her by never even bothering to practice.
When you were 10 years old, she drove you all day, from soccer to gymnastics to one birthday party after another.
You thanked her by jumping out of the car and never looking back.
When you were 11 years old, she took you and your friends to the movies.
You thanked her by asking to sit in a different row.
When you were 12 years old, she warned you not to watch certain TV shows.
You thanked her by waiting until she left the house.
Those teenage years
When you were 13, she suggested a haircut that was becoming.
You thanked her by telling her she had no taste.
When you were 14, she paid for a month away at summer camp.
You thanked her by forgetting to write a single letter.
When you were 15, she came home from work, looking for a hug.
You thanked her by having your bedroom door locked.
When you were 16, she taught you how to driver her car.
You thanked her by taking it every chance you could.
When you were 17, she was expecting an important call.
You thanked her by being on the phone all night.
When you were 18, she cried at your high school graduation.
You thanked her by staying out partying until dawn.
Growing old and gray
When you were 19, she paid for your college tuition, drove you to campus, carried your bags.
You thanked her by saying good-bye outside the dorm so you wouldn’t be embarrassed in front of your friends.
When you were 20, she asked whether you were seeing anyone.
You thanked her by saying, “It’s none of your business.”
When you were 21, she suggested certain careers for your future.
You thanked her by saying, “I don’t want to be like you.”
When you were 22, she hugged you at your college graduation.
You thanked her by asking whether she could pay for a trip to Europe.
When you were 23, she gave you furniture for your first apartment.
You thanked her by telling your friends it was ugly.
When you were 24, she met your fiance and asked about your plans for the future.
You thanked her by glaring and growling, “Muuhh-ther, please!”
When you were 25, she helped to pay for your wedding, and she cried and told you how deeply she loved you.
You thanked her by moving halfway across the country.
When you were 30, she called with some advice on the baby.
You thanked her by telling her, “Things are different now.”
When you were 40, she called to remind you of an relative’s birthday.
You thanked her by saying you were “really busy right now.”
When you were 50, she fell ill and needed you to take care of her.
You thanked her by reading about the burden parents become to their children.
And then, one day, she quietly died. And everything you never did came crashing down like thunder.
IF SHES STILL AROUND, NEVER FORGET TO LOVE HER MORE THAN EVER.
ALWAYS REMEMBER TO LOVE THE MOTHER, BECAUSE YOU ONLY HAVE ONE MOTHER
IN YOUR LIFETIME…
Khi bạn lên một
Mẹ chăm sóc bú mớm cho bạn.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách quấy khóc suốt đêm.
Khi bạn lên hai
Mẹ dạy bạn chập chững tập đi.
Bạm cảm ơn mẹ bằng cách chạy thật xa khi mẹ gọi.
Bạn lên ba
Mẹ sửa soạn cho bạn những bữa ăn ngon với tất cả lòng yêu thương.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách hất tung thức ăn xuống sàn.
Bạn được bốn tuổi
Mẹ cho bạn những mẩu bút chì.
Bạm cảm ơn mẹ bằng cách tô vẽ lung tung lên bàn ăn.
Bạn được năm tuổi
Me mặc cho bạn thật đẹp để đi nghỉ.
Bạn cảm ơn bằng cách rơi tỏm vào vũng nước bẩn.
Khi bạn được sáu tuổi
Mẹ dẫn bạn đến trường.
Bạn cảm ơn mẹ bằng cách gào toáng lên: “Không đi! Không đi!”
Khi bạn được bảy tuổi
Mẹ mua cho bạn một quả bóng.
Bạn cảm ơn bằng cách ném nó vào cửa kính nhà bên.
Khi bạn tám tuổi
Mẹ cho bạn một que kem.
Bạn cảm ơn bằng cách để kem dây bẩn đầy váy áo.
Khi bạn chín tuổi
Mẹ cho bạn học đàn piano.
Bạn cảm ơn bằng cách chẳng khi nào màng đến việc luyện tập.
Khi bạn tròn mười tuổi
Mẹ luôn mang bạn theo cùng, từ sân chơi thể thao đến những bữa tiệc sinh nhật.
Bạn cảm ơn bằng cách nhảy ra khỏi xe chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại bao giờ.
Khi bạn mười một tuổi
Mẹ dẫn bạn và cả bạn bè đi xem phim.
Bạn cảm ơn bằng cách đòi ngồi ở dãy ghế khác.
Khi bạn mười hai
Mẹ khuyến cáo bạn không được xem một vài chương trình truyền hình.
Bạn cảm ơn bằng cách chờ cho mẹ đi khỏi là xem cho thỏa thích.
Khi bạn mười ba
Mẹ muốn tự tay cắt tóc cho bạn.
Bạn cảm ơn bằng cách nói rằng mẹ không khéo tay gì cả.
Khi bạn mười bốn
Mẹ cho bạn được đi cắm trại hè cả tháng dài.
Bạn cảm ơn bằng cách quên không việt cho mẹ một dòng.
Khi bạn mười lăm
Mẹ chỉ mong được ôm con khi từ sở làm trở về.
Bạn cảm ơn bằng cách luôn khóa cửa phòng riêng im ỉm.
Khi bạn mười sáu
Mẹ dạy bạn lái xe.
Bạn cảm ơn bằng cách giành lấy xe mỗi khi có dịp.
Khi bạn mười bảy
Mẹ đang chờ một cuộc gọi qua trọng.
Bạn cảm ơm bằng cách gọi cho bạn bè suốt tối.
Khi bạn mười tám
Mẹ sung sướng reo to ở lễ tốt nghiệp trung học của bạn.
Bạn cảm ơn bằng cách mải vui chơi với bạn bè đến tận sáng hôm sau mới về.
Khi bạn mười chín
Mẹ trả tiền học phí cho bạn, chở bạn đến tận trường đại học, mang vác giỏ xách cho bạn đến tận ký túc xá.
Bạn cảm ơn bằng cách chào mẹ tít bên ngoài cổng để khỏi phải xấu hổ trước bạn bè.
Khi bạn đã hai mươi tuổi
Mẹ dò hỏi bạn có để ý đến ai chưa.
Bạn cảm ơn khi trả lời: “Đó không phải là việc của mẹ”.
Khi bạn hai mươi mốt
Mẹ gợi ý một vài nghề nghiệp chuẩn bị cho tương lai.
Bạn cảm ơn bằng cách đáp lại rằng: “Con không muốn làm nghề giống mẹ”.
Khi bạn hai mươi hai tuổi
Mẹ ôm chặt bạn trong lễ tốt nghiệp đại học.\
Bạn cảm ơn bằng cách hỏi xem mẹ có thể thưởng bạn một chuyến du lịch châu Âu.
Khi bạn hai mươi ba
Mẹ sắm sanh vật dụng cho căn hộ riêng của bạn.
Bạn cảm ơn bằng cách nói với bạn bè chúng thật xấu xí.
Khi bạn hai mươi bốn
Mẹ gặp mặt người bạn đời tương lai của bạn và hỏi han bạn về kế hoạch mai sau.
Bạn cảm ơn khi nổi cáu rền rĩ: “Thôi mà, mẹ, xin mẹ…”
Khi bạn hai mươi lăm
Mẹ giúp bạn trang trải chi phí tiệc cưới, và mẹ vừa khóc vừa nói rằng mẹ yêu bạn biết chừng nào.
Bạn cảm ơn bằng cách đi hưởng tuần trăng mật một vòng đất nước.
Khi bạn đã ba mươi
Mẹ gọi điện cho bạn để khuyên bảo về chuyện con cái.
Bạn cảm ơn bằng cách trả lời: “Thời nay mọi việc đã khác xưa!”
Khi bạn bốn mươi
Mẹ gọi điện cho bạn để nhắc nhở sinh nhật của một người họ hàng.
Bạn cảm ơn bằng cách nói rằng bạn đang bận rộn ghê lắm.
Khi bạn năm mươi
Mẹ cảm thấy tuổi già cần được sự chăm nom của con cái.
Bạn cảm ơn bằng cách đọc cho mẹ nghe về gánh nặng cha mẹ già đối với con cái như thế nào.
Và rồi, một ngày, mẹ đi xa. Và mọi điều bạn chưa kịp làm như một cái gì thật khủng khiếp dội vào tim bạn.
Nếu mẹ vẫn còn, đừng bao giờ quên yêu mẹ hơn bao giờ hết… Nếu mẹ không còn nữa, hãy luôn nhớ đến tình yêu vô điều kiện của mẹ và hãy mãi khắc ghi…
Hãy luôn kính yêu mẹ, bởi vì chúng ta chỉ có duy nhất mẹ trong đời…
I hated it when that person on back of you shakes their feet or foot on these things. & your sitting feeling like its an earthquake or something thats bullshit yeah?
(Source: therealhorrorshow-)